THỨ BẢY TUẦN 19 TN
Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời
Lc 1,39-56
TẠ ƠN CHÚA THẬT LÒNG
“Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa… Từ nay hết mọi đời, sẽ khen
tôi diễm phúc.” (Lc 1,46-48)
Suy niệm: Trong cuộc đời, ta đã nhiều lần không chỉ nói lời cám ơn,
mà còn có những món quà, lễ vật tạ ơn gửi tới những ân nhân của mình. Bài ca tạ
ơn “Magnificat” của Đức Ma-ri-a là nguyên mẫu cho chúng ta để tạ ơn người, tạ
ơn đời, và đừng quên… tạ ơn Chúa. Đức Ma-ri-a tạ ơn Chúa thật lòng khi Mẹ nhìn
nhận mình là “phận nữ tỳ hèn mọn” mà lại được Chúa
ban cho “biết bao điều cao cả”. Mẹ tạ ơn Chúa thật lòng khi
nhận ra hồng ân của Chúa trải dài “từ đời nọ đến đời kia” khi
Ngài trung thành thực thi “lời hứa” và “lòng thương
xót” của Ngài với cha ông và toàn thể dân tộc của Mẹ. Và như thế, Mẹ
tạ ơn Chúa thật lòng bằng cả cuộc đời “xin vâng” của Mẹ.
Mời Bạn: Chúng ta chỉ có thể tạ ơn Chúa thật lòng khi ta có
anh chị em trong tim mình. Nếu không có tình liên đới với anh chị em, lời tạ ơn
Chúa chỉ là những lời đầu môi chót lưỡi. Noi gương Mẹ, chúng ta phải tạ ơn Chúa
với lòng khiêm tốn và bằng cả cuộc đời của mình. Nếu tất cả những gì chúng ta
có, kể cả sự hiện hữu của chúng ta, đều là hồng ân của Chúa, thì tất cả cuộc
sống của chúng ta, trong mọi giây phút, phải là một lời tạ ơn Chúa, tạ ơn thật
lòng.
Chia sẻ: Trong hội đoàn hoặc nhóm của mình, bạn có thật sự sống
tình liên đới với anh chị em của mình chưa?
Sống Lời Chúa: Cụ thể hoá lời tạ ơn Chúa của mình bằng cách sẵn lòng
đón nhận người khác với những khác biệt, thay vì loại trừ họ.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con không chỉ tạ ơn Chúa bằng môi miệng,
mà còn biết tạ ơn Chúa bằng cả cuộc sống trong tình liên đới với anh chị em
con. Amen.